Phân tích và nói lên cảm nhận của em về truyện ngắn "Chiếc lá cuối cùng" của Ô-Henri

Thứ sáu - 11/03/2016 01:09
Chủ đề của “Chiếc lá cuối cùng” là “bức thông điệp màu xanh” nói về tình yêu thương và sự sống của con người mà Ô-Henri đã gửi đến người đọc , ca ngợi tình bạn thủy chung, nhắn nhủ mọi lúa tuổi phải yêu thương con người, hãy biết hy sinh phấn đấu cho sự sống và hạnh phúc của con người.
Phân tích và nói lên cảm nhận của em về truyện ngắn "Chiếc lá cuối cùng" của Ô-Henri

vơi một bút pháp điêu luyện, nói về những kiếp người lầm than, những nghệ sĩ nghèo giàu tình thương .chứa chan tinh thần nhân đạoÔ-Henri (1826-1910) là một trong những cây bút viết truyện ngắn xuất sắc của nền văn học Mĩ cuối thế kỉ 19 dầu thế kỉ 20. Bốn mươi tám tuổi đời với 15 năm cầm bút, ông để lại cho nhân loại hàng trăm truyện ngắn
“Căn gác xép”, “Qùa tặng của những nhà hiền triết”, “Cái của xanh” , “Chiếc lá cuối cùng”, “Sương mù ở Xentôn”, được xếp vào loại những  truyện ngắn hay nhất, hấp dẫn nhất.
Ông là một nhà văn trải qua nhiều bất hạnh: lên ba, mồ côi mẹ; 15 tuổi phải bỏ học , lang thang kiếm sống; 35 tuổi bị cầm tù, chết vì bệnh lao năm 48 tuổi trong niềm cô quạnh…Nhưng thật kỳ diệu, 8 năm sau ngày mất, Hội nghê thuật và khoa học tại Mĩ lập giải thưởng Ô-Henri để tang cho các truyện ngắn hay nhất ở Mĩ hằng năm. Vf tên tuổi ông trở thành bất tử.
Truyện ngắn “Chiếc lá cuối cùng” tiêu biểu cho bút pháp nghệ thuật và giá trị tư tưởng của những trang văn của Ô-Henri.
Cốt truyện của “Chiếc lá cuối cùng”  rất đơn giản nhưng thật cảm động. Tại một căn gác tồi tàn nơi hẻm phố của thành phố Niu-Y- oóc, quấy tụ những họa sĩ nghèo: ông bà Bơ-men và hai thiếu nữ tên là Xiu và Giôn-xi. Hai cô họa sĩ trẻ yêu thương nhau như chi em ruột, dựa vào nhau để vẽ và kiếm sống. Nhưng đau đớn thay, Giôn-xi bị bệnh viêm phổi. Nàng tuyệt vọng trong ám ảnh, khi chiếc lá cuối cùng của cành cây leo trước của sổ rụng xuống thì nàng “chắc chắn cũng sẽ lại đời”. Ngày đêm trôi qua, rồi mưa tuyết, những chiếc lá rụng dàn chỉ còn lại ba bốn chiếc ….Xiu hết lời khuyên em nhưng Giôn-xi vẫn thoi thóp tuyệt vọng. Xiu phải cầu cứu ông bà Bơ-men. Thật kì lạ, “chiếc lá cô đơn vẫn bám vào cuống lá” trong mưa gió. Và khi cụ già Bơ-men phải đưa đi cấp cứu vì cảm lạnh rồi chết sau hai ngày thì cũng là lúc cô Giôn-xi được bình phục. Cô và nhiều người mới hay, “chiếc lá cuối cùng”- chiếc lá dũng cảm – là kiệt tác của bác Bơ-men, bác đã “vẽ” nên trong một đêm mưa gió khủng khiếp “lạnh như băng”.
Chủ đề của “Chiếc lá cuối cùng” là “bức thông điệp màu xanh” nói về tình yêu thương và sự sống của con người mà Ô-Henri đã gửi đến người đọc , ca ngợi tình bạn thủy chung, nhắn nhủ mọi lúa tuổi phải yêu thương con người, hãy biết hy sinh phấn đấu cho sự sống và hạnh phúc của con người.

Một tình bạn cao quý và cảm động. Giôn-xi và Xiu là hai nữ họa sĩ trẻ và nghèo, nhiều yêu thương, lắm mơ ước. Mùa đông năm ấy, một tai họa đã giáng xuống đầu họ. Giôn-xi cảm lạnh, nằm liệt giường. Nàng lại bị ám ảnh, mối khi lá “lìa cành” thì cô “cũng lìa đời”! Thật là nan giải vì chữa bệnh viêm phổi, thầy thuốc có thể làm được, nhưng chữa cho một bệnh nhân tuyệt vọng, sụp đổ về tinh thần thì vô kế khả thi! Chính trong hoàn cảnh bi đát ấy, tình bạn được thử thách. Xiu lo âu. Xiu săn sóc chạy chữa. Xiu làm việc nhiều hơn để kiếm tiền mua thuốc và thức ăn cho Giôn-xi.  Khi đứa em tội nghiệp chỉ biết “nắm yên lặng và trắng nhợt như một pho tượng bị đổ” thì Xiu vẫn kiên nhẫn an ủi em:
“Em thân yêu, em dấu yêu!..nếu em không nghĩ tới bản than mình nữa thì cũng nên nghĩ tới chị. Chị biết làm thế nào bây giờ?”
Và rồi, luc thì Xiu khuấy nước súp gà, lúc thì pha sữa với ít rượi pooc-tô, lúc thì đặt thêm gối, lúc thì mời bác sĩ, lúc thì cầu cứu bác Bơ-men. Xiu đã giần giật với tử thần để cứu đứa em nuôi bé bỏng. Xiu lại hiện than cho tấm long trắc ẩn, vị tha, là một con người có trái tim giàu yêu thương, nhân hậu. Xiu là nhân vật rất đẹp làm ta rung động  và ngưỡng mộ về một tình bạn thủy chung, cao đẹp.
Một tấm lòng giàu đức hy sinh. Năm ấy, ông Bơ-men đã 60 tuổi, thế mà “ông chưa đưa bút cham tới đường viền chiếc áo của nàng nghệ thuật”, ông vẫn sống trong khắc khổ, âm thầm. Trước lời khần cầu của cô Xiu, ông đã biến ngòi bút vẽ của mình thành một “ngòi bút thần”  linh diệu. Ông đã đứng trong mưa gió lạnh lẽo suốt đêm để sáng tạo nên “chiếc lá cuối cùng” – “chiếc lá dũng cảm” và bất diệt, để đánh lui thần chết, cứu sống cô bé Giôn-xi tọi nghiệp. Nếu Chúa bị đóng đinh chịu nạn vì hạnh phúc con người thì Bơ-men, cao đẹp thay, đã xả than vì sự sống của Giôn-xi. Quên mình để cứu người là một hành đông cao cả. Cái chết của cụ già Bơ-men đẹp hơn mọi bài ca. Cụ đã ra đi, nhưng “chiếc lá cuối cùng” là kiệt tác, cụ để lại cho đời vì sự sống và hạnh phúc con người! “Có cái chết hóa thành bất tử” (Tố Hữu). Hàng triệu đọc giả trên trái đát trong nữa thế kỹ nay đã cúi đầu và nghiêng mình trước nghĩa cử và cái chết của họa sĩ già Bơ-men.
Ô-Henri đã viết với tốc độ kinh hồn, như năm 1904, viết 65 truyện, năm 1905, viết trên 50 truyện, vậy mà truyện nào cũng hấp dẫn, độc đáo. Bút pháp nhẹ nhàng, phân tích tâm lí một cách tinh tế. Đặc biệt ông sở trường về bút phát nghệ thuật “đỏa lộn tình thế hai lần” , tạo nên ấn tượng kĩ cảm đột ngột, bất ngờ. Trong truyện ngắn này, tình thế thứ nhất là tình thế tuyệt vọng của Giôn-xi, một bi kịch đày bi thảm , người đọc lo âu, căng thẳng nhưng cuối cùng cô được bình phục. Tình thế thứ hai là ông già Bơ-men âm thàm tìm được cách cứu người nhưng rồi lại bị viêm phổi, chết đột ngột, một bi kịch mang tính chất cao cả. Họa sĩ già vĩnh viễn ra đi nhưng lại để lại cho đời sau một kiệt tác. Sức hấp đẫn của truyện ngắn “Chiếc lá cuối cùng” là ở chân lí nghệ thuật ấy. Nghệ thuật mô tả cái đẹp: thân, thiện,mĩ. Nghệ thuật đến với tình thương sẽ trở thành bất tử. Nghệ thuật đã nâng cao tâm hồn.
“Chiếc lá cuối cùng" của Ô-Henri là một trong những tác phẩm văn học  nước ngoài đã đem đén cho chúng ta nhiều hấp dẫn và thú vị. “Bức thông điệp màu xanh”  ấy mãi mãi tươi non trong lòng người. Tình chị em, tình bạn bè, tấm lòng nhân hậu, đức hi sinh của những họa sĩ trẻ và già ấy làm cho người đọc tin yêu hơn vào long tốt của con người. Nó nhắn nhũ cho mọi người hãy phấn đấu cho hạnh phúc con người, đem nghệ thuật phục vụ con người. Vẻ đẹp nhân văn, giá trị nhân bản của “Chiếc lá cuối cùng” đã rung đọng tâm hồn chúng ta. Và nghệ sĩ Bơ-men đã ngã xuống vì nghệ thuật, đã hi sinh vì hạnh phúc con người. Nghệ thuật hướng tới con người là nghệ thuật đẹp nhất.

Tác giả bài viết: Hồ Thị Ánh Quyên(Sưu tầm)

Tổng số điểm của bài viết là: 32 trong 7 đánh giá

Xếp hạng: 4.6 - 7 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Chuyên cung cấp, lắp đặt, sửa chữa, bảo trì: Camera quan sát, báo cháy, báo trộm Tổng đài điện thoại, mạng máy tính  Máy chấm công, máy tuần tra bảo vệ Hệ thống kiểm soát cửa ra vào Chuông cửa có hình Máy bộ đàm Máy dò ( rà ) kim loại, ...
Cho thuê trang phục biểu diễn ĐỨC THIẾT
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây