Tri ân thầy cô giáo

Thứ năm - 10/03/2016 01:00
Thầy cô- hai tiếng gọi thiêng liêng xuất phát từ đáy lòng của mỗi học sinh chúng con sao mà thân thương, da diết đến thế!
Tri ân thầy cô giáo

           Từ khi những hạt nắng hắt tia xa vào đôi mắt mình, tôi oe oe cất tiếng khóc chào đời trong niềm thương yêu vô hạn của cha mẹ,dẫu sông có cạn, đá có mòn vẫn mãi sắt son không phai mờ. Tôi đã từng hỏi lòng mình:“Mẹ mang nặng đẻ đau tôi chín tháng mười ngày giờ này mẹ có còn đau không? Vất vả ngược xuôi cha nuôi tôi khôn lớn, vậy có bao giờ đôi bờ vai của cha thôi không còn mệt, hai bàn tay cha thôi không còn xuất hiện những nốt chai.” Tôi sống trong sự đùm bọc của cha mẹ như những quả trứng non muốn nở ra chào cuộc đời mới nhưng còn ngập ngừng, e sợ và tôi cứ ngỡ rằng trên đời mỗi người thì tình mẫu tử và tình phụ tử là đẹp nhất. Nhưng khi chiếc xe thời gian lặng lẽ trôi đi, tôi hoà nhập vào cuộc sống học tập với những trang sách hồng ấp ủ bao ước mơ, hoài bão. Lúc này, tôi mới nhận ra ngoài tình yêu vô bờ bến của cha mẹ, cánh cửa trái tim tôi lại được đón nhận lòng yêu thương bao la,dạt dào cùng sự lo lắng, dạy bảo tận tình của thầy cô- những người cha người mẹ thứ hai của chúng tôi.

          Thầy cô- hai tiếng gọi thiêng liêng xuất phát từ đáy lòng của mỗi học sinh chúng con sao mà thân thương, da diết đến thế! Lũ học trò tinh nghịch chúng con làm sao quên được những bài học đường đời đầu tiên mà thầy cô đã dạy. Sao chúng con có thể khoá chặt được tình nghĩa thầy trò sâu nặng trong ngăn tủ trái tim. Quả đúng như người ta đã nói: “ Nghề nào tay dính bụi phấn, đó là nghề đẹp nhất. Nghề nào không trồng hoa trên đất mà vẫn cho đời những bông hoa tươi nhất, đó là nghề nhà giáo”. Dù thời gian có trôi đi và phủ bụi mờ tất cả thì công lao to lớn của thầy cô vẫn như chấm lửa hồng lung linh sống trong lòng lũ học trò chúng con. Nhìn vào ánh mắt trìu mến, dáng vẻ thướt tha của cô trong tà áo dài, vẻ mặt nghiêm nghị mà đôn hậu của thầy, chúng con thấy những nếp nhăn nhỏ xuất hiện có phải vì đêm đêm thầy cô miệt mài bên trang giáo án để sớm hôm cho chúng con bài học bổ ích hay vì sớm khuya lo lắng cho mỗi đứa học trò chúng con mà thầy cô như già trước tuổi.

           Con nhớ những ngày còn bi bô tập nói đã được cha mẹ đưa đến trường mẫu giáo, dưới bàn tay chăm sóc của cô, con lớn lên từng ngày. Cô dạy con những điều hay lẽ phải, dạy con múa hát cho cuộc sống thêm vui. Thầy sớm sớm, trưa trưa, rồi lại chiều chiều khô cổ rát họng kể chuyện và dạy cho chúng con đạo lí người. Có phải vì vậy mà người ta đã ví thầy cô như những “ người lái đò” ngày lại qua ngày chèo lái chiếc đò tri thức, cập bến tương lai. Ai có thể chắc rằng trong cái đoạn đường đó luôn có thuận lợi, dễ dàng, không, không phải vậy. Suốt chặng đường đó có gian lao khổ cực, chông gai và thử thách nhưng chính nhờ đức hy sinh cao cả mà thầy cô đã giành cho chúng con,đã cảm hoá để chúng con bước về phía trước. Rồi cứ thế nấc thang kiến thức đưa chúng con đến với ngưỡng cửa của cuộc đời mới. Tôi đã bước vào cấp I, với nụ cười của tuổi hồng và ở đây tôi lại nhận được bàn tay nâng niu, mài dũa của cô thầy.Con tưởng chừng thầy cô là vị thiên sứ đang làm nhiệm vụ bảo ban, dạy dỗ học sinh, còn lũ học trò chúng con là những hạt nắng, hạt mưa con con đang quây quần bên vị thiên sứ. Con nhớ những ngày đầu tiên đến trường, con đã khóc thật nhiều khi phải xa mẹ nhưng chính cô- người đã ôm ấp vỗ về con, rồi có những khi con làm sai mà rụt rè không dám nhận lỗi, thầy là người dạy con bài học đầu tiên về lòng dũng cảm.Thầy cô ơi! Chúng con kể sao cho xiết những mệt nhọc đã đè nặng lên đôi vai của các thầy, các cô. Những niềm vui nhưng đan xen nỗi buồn còn đọng lại trong lòng thầy cô và trong lòng lũ học trò nhỏ chúng con.
 

          Trải qua kí ức của một thời êm đẹp, tôi tự hào khi bước vào “Mái nhà chung THPT Cam Lộ”, sau cánh cổng trường là một khoảng sân rộng, một tân thế giới với bao điều kì thú mà chúng tôi chạm tay vào những trang tri thức mới lạ. Chúng tôi ngỡ như trong giấc mơ ở toà lâu đài này thầy cô là ánh bình minh ấm áp; còn chúng tôi là những cô bé, cậu bé đang dang rộng tấm lòng đón nhận. Khi nhìn vào đôi mắt to tròn như hạt sương ban mai của các cô ánh lên một vẻ dịu hiền như “Đức mẹ”, rồi bắt gặp khuôn mặt vui vẻ nhưng nghiêm khác của thầy, chúng tôi lại nghĩ về những người cha đang lao lực sớm hôm để lo cho chúng tôi. Thầy cô lại tiếp tục đẽo gọt, đúc rèn chúng tôi trở thành con ngoan trò giỏi , thành những người có ích cho xã hội.Phải chăng thầy cô đã đem cả tâm huyết đặt vào chúng tôi? Vâng! Đúng là vậy, thầy cô đêm cũng như ngày lo lắng cho những đứa con thơ chúng tôi và luôn mong muốn chúng tôi sẽ là những chủ nhân tương lai, góp phần nào sức lực của mình mà bồi đắp, xây dựng đất đước ngày càng văn minh, giàu đẹp.

          Thầy cô ơi! Đức hy sinh cao cả của “Người”, chúng con sao có thể lãng quên bóng hình và đôi mắt sâu thẳm vì mỗi đêm thức khuya soạn giáo án, chúng con thật sự vẫn khắc ghi vào trái tim. Chúng con đã từng hỏi: “Vậy chúng con đã làm được gì cho thầy cô?” Niềm vui của chúng con khắc lên trên đôi mắt của cô. Thành công của chúng con nhen lên niềm vui sướng, hạnh phúc trên khuôn mặt chữ phúc hậu của thầy.Nhưng sự vô lễ của chúng con lại như chiếc dao cứa vào trái tim thầy cô.Chúng con đã từng ngỗ nghịch, không lễ phép với người lớn trước mặt thầy cô, lại còn nói dối, trêu đùa em nhỏ khiến ánh mắt dịu hiền của thầy cô trở nên rầu rượi và nghiêm nghị. Con nhớ những lần con không học bài, những lần quay cóp trong khi thi và cả những lần con mắc lỗi mà vẫn xem như không có chuyện gì xảy ra. Rồi lại một vài bạn học sinh nữa cũng giống như con; hết sai lầm này đến sai lầm khác. Chúng con bị thầy cô phê bình nhưng sau đó là một lời khuyên, lời chỉ bảo của người cha, người mẹ dành cho những đứa con, thầy xoa đầu trách móc chúng con, cô lại ấp ôm vào lòng mà bảo ban dạy dỗ. Chúng con thật sự hối hận vì đã làm như vậy nhưng dù chúng con có xin lỗi thầy cô ngàn lần, vạn lần đi chăng nữa thì vẫn không xoá được nỗi đau đang dày vò tâm can của các thầy, các cô. Chúng con biết rằng thầy cô sẽ tha thứ cho lũ học trò nhỏ này nhưng chắc chắn rằng có những giọt lệ đắng trong khoé mắt cay cay của thầy cô thôi không còn rơi với nỗi cô đơn, lặng lẽ, vô hình. Tấm lòng chúng con thôi không còn day dứt, ăn năn. Chúng con còn nhớ cả những kỉ niệm đắm say trong tình yêu thương của thầy cô. Những lời khen từ sâu trong  tận trái tim thầy cô vang lên mỗi lần chúng con đạt điểm cao, làm những việc tốt, biết giúp đỡ mọi người xung quanh. Niềm vui của chúng con nhân lên gấp bội mỗi khi trông thấy đôi môi tươi như hoa của thầy cô nở nụ cười. Chúng con thực thụ như những đứa trẻ mà thầy cô là cha, là mẹ luôn dạy dỗ, che chở cho chúng trước mọi chông gai,thách thức.

        Có lẽ, sẽ chẳng ai có thể phủ kín công lao của thầy cô, của những “người lái đò” quên cả tuổi tác chèo lái đưa lũ học trò quậy phá chúng con đến bến bờ tri thức. Và vậy, cứ vào ngày 20 tháng 11 hằng năm, lũ học trò nhỏ lại nô nức, lắng lo suy nghĩ về công ơn dưỡng dục của thầy cô. Trên tay mỗi đứa chúng con lại chan hoà những bông hoa xinh, những món quà nhỏ mà thấm đượm cả tấm lòng chân thành dâng tặng thầy cô, gửi một bài ca theo làn gió, theo áng mây vờn nhẹ, trên mái tóc dính đầy bụi phấn của thầy. Chúng con- ba bảy học sinh của tập thể lớp 8A trân trọng kính gửi những lời chúc mà bấy lâu nay chúng con vẫn miệt mài vun bón, nuôi dưỡng để hôm nay cất tiếng ngọt ngào đến các thầy cô giáo. Chúc cô, chúc thầy có một ngày Nhà giáo vui vẻ, hạnh phúc, có nhiều thành tích cao trong sự nghiệp trồng người.Chúng con cảm ơn thầy cô đã kề vai sát cánh cùng chúng con đánh đuổi thử thách, cảm ơn lòng nhiệt huyết rực sáng trong trái tim thầy cô luôn đong đầy những điều hay, điều lạ. Chúng con xin hứa sẽ học tập thật tốt, gặt hái thật nhiều bông hoa điểm 10 và nhiều thành công trong cuộc sống để không phụ lòng mong mỏi của thầy cô.

          Thầy cô ơi! “Người” sẽ là người mà chúng con yêu quý nhất. Cảm ơn cuộc đời vì đã sinh con ra, ban cho chúng con những người thầy, người cô tuyệt vời để luyện rèn nhân cách đạo đức cao đẹp của chúng con. Chúng con tưởng chừng cuộc sống nếu vắng bóng hình thầy cô thì sẽ tẻ nhạt biết mấy, liệu rằng chúng con lớn lên sẽ có ích cho đất nước. Thầy cô- hai tiếng gọi thiêng liêng mà chỉ học sinh chúng con mới đủ tư cách gọi tên. Thầy cô là ngọn lửa sưởi ấm cho trái tim lạnh lùng, vô cảm của chúng con trở nên biết yêu thương, lạc quan hơn. Thầy cô là vầng trăng mát dịu, là ngôi sao chiếu sáng từng bước đi chập chững của chúng con. Chúng con sẽ mãi mãi yêu quý và trân trọng công ơn của thầy cô, chúng con nhớ lắm, yêu lắm thầy cô ơi!

                         Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi

                  Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa

                      Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu…

Tác giả bài viết: Phạm Phương Linh

Nguồn tin: readzo.com

Tổng số điểm của bài viết là: 20 trong 4 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 4 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Chuyên cung cấp, lắp đặt, sửa chữa, bảo trì: Camera quan sát, báo cháy, báo trộm Tổng đài điện thoại, mạng máy tính  Máy chấm công, máy tuần tra bảo vệ Hệ thống kiểm soát cửa ra vào Chuông cửa có hình Máy bộ đàm Máy dò ( rà ) kim loại, ...
Cho thuê trang phục biểu diễn ĐỨC THIẾT
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây