nhẹ gánh gồng mới đi được xa

Thứ hai - 14/03/2016 02:56

nhẹ gánh gồng mới đi được xa

NHẸ GÁNH GỒNG MỚI ĐI ĐƯỢC XA
Khi rời nơi chố quen thuộc của mình để đến một không gian mới, người       ta có xu hướng ”gánh gồng” theo những điều mà họ nghĩ là riêng có cửa quê xứ, gốc gác của mình. Đó có thể tiếng nói, khẩu vị, là một tập tục thói quen. Người xưa mở cõi còn mang theo cả tên đất tên làng để nhắc nhở cố hương nguồn cội. Nhắc mình từ đâu mà ra, ở đâu mà đến, biết chốn nao để về.
Hết đèo dóc hiểm trở lại đến đồng đất bằng phẳng. Hết đất thì đến bển. Hết biển còn ra đại dương. Rồi toàn cầu hóa. Rồi mạng toàn cầu. Con người bước đi không phải trên mặt đất, trên song nước, mà phải bước tới nhiều không gian lạ lẫm, nhiều chuẩn mực giá trị mới. Đi xa thật xa rồi mới nhận ra có những điều tưởng hay cho riêng cửa mình là không phù hợp với lối sống văn minh. Lặn ngục trong chiều thứ tư của không gian là mạng toàn cầu rồi mới biết mình còn gồng gánh nhiều thứ nặng nề làm chậu bước chân đi. Khiến ta bước vào cuộc sống hiện đại mà vẫn giữ lề thói thổ dân.
 Một lần trở lại khách sạn mà suốt gần mười năm mỗi lần đi công tác tôi đều lưu trú. Cùng một anh bạn, chúng tôi hỏi mượn một chiếc mũ bảo hiểm xe máy ở quầy lễ tân. Nhân viên chỉ xuống phòng bảo vệ. Xuống tói nơi bảo vệ lại bảo quay lên hỏi lễ tân lần nũa. Cuối cùng cũng cho mượn sau khi hỏi lưu trú ở phòng nào. Rồi anh bảo vệ còn yêu cầu để lại một món đồ để làm tin. Người bạn sinh ra ở đây trước vẻ ngạc nhiên của khách, thanh minh rằng khách sạn đã đổi chủ, và người chủ mới đưa con cháu ngoài quê vào làm. Người mới mang theo cách hành sử chắc cú, mang theo cả những trải nghiệm nghị ky ngờ vực vào một môi trường kinh doanh dịch vụ vốn đã được gieo hạt mầm phóng khoáng nảy nở thành tựu từ lâu. Anh ấy đâu biết rằng dám trao gửi tình yêu nơi người xa lạ là một triết lý mấu chốt của giao thương. Người chủ cũng đâu biết rằng, huấn luyện cho nhân viên biết triết lý giúp chính mình có thể bước vào một môi trường kinh doanh phù hợp với chuẩn mực của thời toàn cầu hóa.
Đôi khi trên đường đi tới, ta phải chủ động để những thứ gồng gánh mang theo ích nhiều rơi rụng. Chủ động để vài thứ riêng có phải nhạt dần. Vì chỉ như thế mới có thể học thêm cái mới để sống với người mới và làm cho mình luôn luôn mới. khi bước chôn vào hội nhập toàn cầu, ta biết rao gởi tin yêu nơi người xa lạ thì ta mới mông trở thành một mặt xích của một chuổi giao thương. Và đâu chỉ có giao thương và cả những điều lớn hơn khác cũng chỉ đếm cho đời ta thêm giàu có chừng nào ta cởi mở lòng minh biết đào thải và dung nạp, biết gột rửa sửa mình cùng với biết mỉn cười chào đón.
 
 
 

Tác giả bài viết: Phạm Thị Hậu

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Chuyên cung cấp, lắp đặt, sửa chữa, bảo trì: Camera quan sát, báo cháy, báo trộm Tổng đài điện thoại, mạng máy tính  Máy chấm công, máy tuần tra bảo vệ Hệ thống kiểm soát cửa ra vào Chuông cửa có hình Máy bộ đàm Máy dò ( rà ) kim loại, ...
Cho thuê trang phục biểu diễn ĐỨC THIẾT
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây