Đất và người Quảng Trị

Thứ hai - 14/03/2016 05:05

Đất và người Quảng Trị

Quảng Trị là tỉnh ven biển thuộc vùng Bắc Trung Bộ Việt Nam. Phía bắc giáp tỉnh Quảng Bình, phía nam giáp tỉnh Thừa Thiên- Huế, phía tây giáp nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Lào, phía Đông giáp biển Đông.
  Trung tâm hành chính của tỉnh là thị xã Đông Hà nằm cách 598 km về phía nam thủ đô Hà Nội và 1.112 km về phía bắc thành phố Hồ Chí Minh. Nơi đây có sông Bến Hải - cầu Hiền Lương, giới tuyến chia cắt hai miền Nam - Bắc Việt Nam trong gần 20 năm (1954 - 1975).
Đất mẹ 
Rũ sạch bụi thị thành con quỳ xuống
Xin một lần tạ lỗi với quê hương
Chúng con đi cách biệt mấy dặm trường
Nơi đất khách chẳng hẹn ngày trở lại
 
Cuộc mưu sinh đời người xoay vần mãi
Ước mơ dài theo dòng xo¸y thời gian
Nơi chôn nhau vẫn thánh địa da vàng
Tình thôn xóm cơn gió ngàn biển lớn
Dẫu ngoµi thân có rực màu lụa gấm
Bên trong, mùi đất Mẹ vẫn thơm nguyên.
Vẫn mùi rơm, mùi rạ của quê miềng
Vẫn con ốc, con đam bò xiên bên ruộng cạn.
 
Ngực mở ra xanh một dòng Thạch Hãn
Dáng ai về thấp tho¸ng phía cầu ngang
Cánh cò nghiêng, trâu gặm cuối làng cỏ
Hương lúa, hương rơm nhẹ nhàng dâng nỗi nhớ.
 
Ngực mở ra bao la trời Thành Cổ
Ngun ngút gió Lào, Cam Lộ, Khe Sanh
Bến Hiền Lương vời vợi nước trong lành
Cầu Ái Tử vương trời xanh Cửa Việt.
 
Thương Mẹ đông về còng lưng ôm cái rét
Gánh mạ ra đồng đĩa mén bám đầy chân
Thương dáng Cha cháy lưng trần mùa hạ
Bên luống cày dưới oi ả nắng trưa.

Thăm thẳm trong con bao hình bóng nữa
Theo thời gian ngày một lớn dần lên
Bùng cháy trong con thành ngọn lửa thiêng

Để mùi đất Mẹ thơm nguyên vĩnh hằng.

Chiến công của mẹ Nậy Làng Mai, xuân Mậu Thân 1968
Tên thật của mẹ là gì tôi không biết, ngày ấy mẹ khoảng sáu mươi tuổi, người tầm thước chắc nịch, chúng tôi gọi theo dân làng thường gọi mẹ là Nậy, vì cô con gái đầu của mẹ tên là Nậy Lớn, vì trong làng có nhiều cô tên Nậy.
Làng Mai Xá thuộc xã Gio Hà, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị. Cách cứ điểm Quáng Ngang 3km, cách thị xã Đông Hà 7km, cách cảng Cửa Việt 6km. Phía Bắc làng là hàng rào Mac Na Ma Ra, đồn phốt địch ken dày. Làng nằm trên bờ sông Hiếu, đường thuỷ tiếp tế chủ yếu cho quân Mỹ từ cảng Cửa Việt lên Đông Hà- Khe Sanh.
Để chuẩn bị cho cuộc tấn công chiến lược xuân Mậu Thân 1968, đơn vị tôi được lệnh nổ súng tấn công địch trước giờ G 10 ngày.
Với nhiệm vụ: chặn đứng sự vận chuyển tiếp tế của Mỹ bằng đường thuỷ từ cảng Cửa Việt lên cảng Đông Hà. Bằng cách đánh tàu xà làn của Mỹ trên sông Hiếu, đánh địch ra giải toả, kéo địch ra Quảng Trị càng nhiều càng tốt.
Cùng lực lượng tại chỗ phá kềm giành quyền làm chủ khu Đông Gio Linh, Quảng Trị.
Ta điểm trúng huyệt Mỹ phải dùng hàng trăm máy bay trực thăng tiếp tế cho Tà Cơn- Khe Sanh. FBB1 và D1 thuỷ quân lục chiến Mỹ có hàng chục xe tăng, thiết giáp và pháo bầynhưng chúng không đẩy được chúng tôi ra khỏi bờ sông Hiếu.
Hàng ngày, mẹ nghe tàu giặc cháy, chìm, xe tăng thiết giáp và bộ binh địch tháo chạy, co cụm vào các cứ điểm. Chúng dùng hoả lực các loại bắn phá vào các làng của xã Gio Hà, Gio Hải, Cam Giang, pháo địch bắn nhiều vào làng Mai Xá, mẹ gọi Đại đội trưởng Đại đội 1 Lê Hữu Trạc, mẹ nói: “Các eng dỡ nhà mẹ xuống mà làm hầm, nấu cơm cho bộ đội ăn”. Nhìn ngôi nhà rường của mẹ, đồng chí Trạc nói: “Thưa mẹ chúng con không dám, nếu làm hầm thì nhà mẹ sẽ hư”. Mẹ nói: “Mạng sống các eng không lo lại lo hư nhà của mạ; thôi để tui gặp ông chỉ huy cao mới được”, khi gặp tôi mẹ nói như năn nỉ tha thiết: “Các eng nấu ăn không có hầm bị pháo bắn cát đất vào cơm canh và có mấy người bị thương tội lắm, ông chỉ huy hãy nói với cấp dưới của ông tháo nhà của mạ ra mà làm hầm, để anh em không bị thương nữa”.
Chị Nậy Lớn con gái của mẹ nói: “Mạ đã nói thì các eng phải nghe lời mạ kẻo mạ chận (giận)”.
Nghe lời mẹ C1 Lê Hồng Phong tháo nhà mẹ làm hai cái hầm, một hầm giành cho anh nuôi nấu ăn, một hầm dành cho mẹ, mẹ không chịu nhận hầm, mẹ nói: “Cái hầm này dành cho ông chỉ huy”; tôi năn nỉ mãi mẹ mới nghe, “ừ thì mạ nhận”. “Nhưng cái eng đánh tàu sao không ra ngoài lòi bắn cho gần”.
Nghe lời mẹ tôi kiểm tra khu lòi mẹ chỉ, thú thật tôi đọc bản đồ địa hình khá thạo nhưng không biết được khu lòi này, nó nằm cách xa bờ khoảng 500-600m, sát lạch tàu địch buộc phải đi qua, trong tầm bắn từ 100-200m, khu lòi cao cách mặt nước khoảng 4- 5m, toàn cây đước ngập mặn cành lá xum sê.
Tôi quyết định đưa ra đây 4 khẩu B41, 2 trung liên, 4 tiểu liên do đồng chí Dương chỉ huy, đêm 28/01/1968 (28 Tết Mậu Thân) chiếm lĩnh trận địa xong với sự giúp đỡ của tám cô gái làng Mai Xá tuổi từ 17-20, mượn cuốc, thuổn và giúp bộ đội đào hầm. Tôi còn nhớ như in đó là cô Nậy, cô Hằng, cô Nhỏ, cô Kết, cô Hồng, cô Lan, cô Mai và cô Tâm, những khuôn mặt tươi tắn, trẻ trung, nụ cười không bao giờ tắt trên môi và trên đôi mắt. Muốn ra khu lòi phải lội qua một số lạch nước sâu, có chỗ đến ngực, vậy mà các cô bám sát chiến sỹ đào xong hầm chiến đấu trong đêm.
10h ngày 29/01/1968 (29 tết) từ vị trí này ta bắn cháy 2 tàu vận tải của Mỹ, số lính Mỹ đứng trên boong tàu bị trung liên và tiểu liên ta bắn ngã xuống sông hơn chục tên. Tiếp tế của địch bị tắc nghẽn.
Mỹ phải dùng pháo binh và máy bay ném bom vào khu lòi này gần 2 giờ đồng hồ, tất cả bom đạn của Mỹ rơi giữa khu lòi còn chiến sỹ ta thì có hầm chiến đấu sát mép nước ngoài khu lòi nên chỉ ù tai, mệt mỏi. Trong làng Mai Xá cũng bị ném bom nhưng mẹ Nậy cứ lo cho anh em ngoài lòi; đại đội 1 cử y tá mang bông băng, các cô du kích mang cáng thương binh, cơm vắt, bánh tét chạy băng băng giữa trưa ra lòi gặp các chiến sỹ mặt mày đen rạm, chúng tôi ôm nhau cười sung sướng, tất cả đều bình yên.
Tôi chạy đến gặp mẹ Nậy thông báo chiến thắng và cảm ơn mẹ, cảm ơn “Bà tham mưu trưởng của quân giải phóng”, mẹ cười vui lắm, “các eng bắn chứ mạ có bắn đâu mà chúc mừng”.
Tại khu lòi này chúng tôi thay nhau liên tục bắn cháy 8 tàu vận tải và 1 tàu tuần tiểu của Mỹ, góp phần bắn chìm, bắn cháy 33 tàu vận tải Mỹ trên sông Hiếu Cửa Việt.
Nhân kỷ niệm này cho tôi được cảm ơn mẹ Nậy, cảm ơn gia đình mẹ, cảm ơn các cô gái làng Mai Xá và nhân dân Gio Hà. Giúp chúng tôi những người con Gio Hà lập công.
Cồn cỏ, ngày mới
 Cồn Cỏ xa mà gần
“Con đường nào mà thay đổi liên tục và lần nào đi cũng mới?”. Câu hỏi thú vị mà Bí thư kiêm Chủ tịch huyện đảo Cồn Cỏ, anh Lê Quang Lanh đưa ra, khi con tàu gỗ của ngư dân Cửa Việt đưa đoàn chúng tôi ra thăm huyện đảo đang chồm trên sóng trắng của ngày biển “rêm” trước những cơn gió chuyển mùa. Cả thuyền sôi động hẳn lên. Anh Thế, Phó Bí thư Tỉnh đoàn Quảng Trị bảo: Đó là muôn mặt con đường miền núi những ngày mưa trắng trời, trắng đất Quảng Trị ở Hướng Hoá, Vĩnh Ô, Vĩnh Hà... Nhà báo Hữu Thành khéo tưởng tượng bay bổng khi nghĩ đó là con đường trời của mây trôi và những túi khí dằn xóc đổi thay qua mỗi chuyến bay. Vẫn cái cười rất trẻ của một bí thư đoàn ngày nào, anh Lanh chỉ vào những con sóng bạc đầu đang vỡ tung trước mũi tàu cười: “Đó! Chính là con đường đó đó!”. Tất cả cùng “À!” lên. Phải, chính con đường mà hàng ngày, hàng tuần, hàng tháng đưa người, đưa lương thực, thực phẩm, đưa vật liệu xây dựng, đưa dầu, đưa cả những lá thư đất liền ra đảo là con đường độc nhất vô nhị trên thế giới này thay đổi từng giờ, từng phút, nhưng lại nối gần hơn lòng người của đất liền và đảo nhỏ Cồn Cỏ. Đảo Cồn Cỏ, theo dư địa chí Quảng Trị còn có tên là Hòn Cỏ, Thảo Phù, Hòn Con Hổ. Có diện tích tự nhiên hai trăm hai mươi bảy ha, nằm vắt ngang qua Vĩ tuyến 17 lịch sử. Ở vào khoảng 17,2 độ vĩ Bắc, 107,7 độ kinh Đông, cách di tích lịch sử địa đạo Vịnh Mốc huyện Vĩnh Linh hai mươi lăm km. Ra đảo mất khoảng hơn hai giờ tàu chạy ngày biển êm và hơn ba giờ tàu ngày biển “giận”. Đứng ở hiên nhà trưng bày địa đạo Vịnh Mốc nhìn ra biển vào những ngày trời trở gió âm u đảo nhô lên trên chân sóng một chấm nhỏ như một phao tiêu. Bác Diệu, cán bộ hưu trí ở phường 1, thị xã Đông Hà, nguyên là chính trị viên C22 đơn vị tiếp tế cho đảo Cồn Cỏ kể lại: “Những ngày chiến tranh ác liệt, địch huy động hàng ngày máy bay, hàng trăm tàu chiến đánh phá ác liệt hòng chiếm đảo. Tàu chiến Mỹ-nguỵ đậu đen từ Cửa Việt ra đến tận chân đảo, hòng cắt đứt con đường tiếp tế cho đảo. Nhưng với khẩu hiệu “Tất cả vì đảo nhỏ thân yêu”, hằng đêm từng đoàn thuyền chèo tay của ngư dân, dân quân các xã Vĩnh Quang, Vĩnh Thạch, Vĩnh Thái vẫn chất nặng rau, gạo, lợn, súng đạn và cả những lá thư hậu phương, là nguồn tiếp tế, tiếp sức của cả nước, của Vĩnh Linh cho đảo. Không thể để một ngày các chiến sỹ ở đảo thiếu ăn, thiếu súng đạn đánh giặc. Thuyền đêm trước vỡ, đêm sau lại vá víu căng buồm ra biển. Những người đêm trước vừa ngã xuống thì đêm sau những người thân đầu đang mang khăn trắng lại tiếp tục xuống thuyền làm nhiệm vụ. Nhiều người đã khóc vì không được xuống thuyền tiếp tế cho đảo...”. Trước sự hy sinh và đùm bọc của đất liền, các cán bộ, chiến sỹ đảo ngày đêm nắm chắc tay súng kiên cường đánh trả các cuộc tấn công điên cuồng của máy bay và tàu chiến giặc, bảo vệ vững chắc đảo tiền tiêu Cồn Cỏ anh hùng. Và ngày ấy ở địa đầu Vĩnh Linh chống Mỹ nơi nào cuộc chiến đấu diễn ra ác liệt nhất nơi ấy được đặt tên là Cồn Cỏ.
Vợ chồng anh Nguyễn Quang Thảnh một trong những cư dân Thanh niên xung phong đầu tiên của ba xã Vĩnh Quang, Vĩnh Giang, Vĩnh Thạch (Vĩnh Linh) ra đảo từ năm 2002, vừa về quê thăm con cùng ra đảo với chúng tôi lần này đã không dấu được xúc động nói: “Vợ chồng em đều có người nhà hy sinh trong những lần vượt biển, tiếp tế cho đảo ngày đánh Mỹ ác liệt mà bác Diệu kể. Chọn đảo là quê hương thứ hai để một lần nữa nối gần hơn đất liền và đảo”. Vợ Thảnh cười bẻn lẽn: “Chúng em là cặp cưới đầu tiên ở đảo và cư dân nhỏ tuổi đầu tiên của đảo giờ đã vào mẫu giáo”. Cùng lây niềm xúc động hạnh phúc của anh chị, tôi nghĩ: “Một phần đất làng, người làng của Vĩnh Linh, Quảng Trị đang ở đảo. Và trong ấy nơi tiếng gà gáy sớm, nơi khói lam chiều có mái nhà tuổi thơ, mẹ, cha, ông, bà ruột thịt của những người dân đảo. Và ở đây, những mái nhà nơi đảo nhỏ, với cảnh con lợn đang đòi ăn trong chuồng, đàn gà tục tục gọi con và mảnh vườn nhà đủ loại rau lang, ngót, dền, mồng tơi... tôi như thấy Cồn Cỏ là một phần làng vừa tách ra từ cái núm ruột đất liền”.
Ở văn phòng tổng đội Thanh niên xung phong khi đặt chân đến đảo tôi thật bất ngờ khi gặp ở đây ông Abelrdo Perez Ayllon chuyên gia cao cấp của viện quy hoạch Cu Ba sang giúp huyện đảo lập quy hoạch tổng thể đảo Cồn Cỏ trở thành đảo du lịch. Anh Lanh giới thiệu: “Đây là anh Hùng!”. Ông Abelrdo Perez Ayllon tiếp lời: “Đây là tên Việt Nam mà anh Lanh đặt cho tôi đấy!. Tiếng Việt Nam Hùng có nghĩa là anh hùng”. Một người con của một hòn đảo anh hùng đi nửa vòng trái đất đến một đảo nhỏ anh hùng. Thật bất ngờ và thú vị. Tôi hỏi ông: “Điều gì hấp dẫn ông đến đây và ấn tượng của ông về đất người Cồn Cỏ”. Ông Abelrdo Perez Ayllon trả lời với giọng thật trầm: “Đây là lần đầu tiên tôi đặt chân đến quê hương của các bạn, nhưng cái tên Việt Nam, Quảng Trị, Cồn Cỏ đã trở thành tên gọi thân thương đối với đất nước Cu Ba. Chắc bạn còn nhớ câu nói nổi tiếng của chủ tịch Phiđen Caxtoro của chúng tôi: “Vì Việt Nam, Cu Ba sẵn sàng hiến dâng cả máu của mình”. Khi đến đây thắp một nén hương cho những người đã nằm xuống và phần lớn họ đều chỉ ở tuổi đôi mươi. Họ ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ. Điều đó cắt nghĩa cho tôi hiểu vì sao các bạn lại đánh thắng đế quốc Mỹ xâm lược. Tôi rất vinh dự là người được tham gia quy hoạch tổng thể đảo Cồn Cỏ anh hùng trở thành đảo du lịch. Theo tôi Cồn Cỏ là một đảo nhỏ có nhiều lợi thế về du lịch vì nó nằm không quá xa và không quá gần so với đất liền. Xung quanh và trên đảo có nhiều phong cảnh đẹp, hơn nữa đây là một hòn đảo anh hùng. Cái tên Cồn Cỏ đã gắn liền với lịch sử đấu tranh anh dũng của người dân Quảng Trị nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung. Tôi nghĩ rằng trong tương lai Cồn Cỏ sẽ trở thành một điểm đến đầy hấp dẫn với khách du lịch. Cồn Cỏ đang đón chờ du khách...”. Chuông điện thoại reo, ông Abelrdo Perez Ayllon xin lỗi tôi vì ngắt cuộc chuyện để nghe điện thoại. Lại một bất ngờ khác. Người dân huyện đảo Cồn Cỏ đã gần hơn với đất liền...

Hòn đảo huyền thoại
Đặt chân lên đảo việc đầu tiên chúng tôi làm là lên đồi Si - Hải Phòng để thắp hương tưởng niệm cho gần một trăm liệt sỹ đã anh dũng hy sinh bảo vệ đảo ngày chống Mỹ. Bãng lãng trong khói hương nghi ngút, phóng tầm mắt ra màu xanh hồi sinh của Cồn Cỏ còn thấy đâu đây dấu tích chiến tranh tàn khốc trong những hố bom mà hơn bốn mươi năm hoà bình vẫn chưa kín miệng. Có thể nói trong chiến tranh, Cồn Cỏ là nơi túi bom, túi đạn. Và cũng ở nơi đây đã sáng ngời chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Năm 1965, giặc Mỹ điên cuồng huy động máy bay, tàu chiến bao vây, đánh phá đảo. Cường độ của cuộc chiến tranh đạn bom, sắt thép có lẽ ngang bằng với sự đánh phá khốc liệt của giặc Mỹ ở Thành Cổ Quảng Trị năm 1972. Để bao vây chiếm đảo, Mỹ-nguỵ đã dùng đạn bom ác liệt san bằng đảo. Ngày ấy như lời kể cuả bác Trần Đăng Khoa, nguyên là chính trị viên trưởng đảo Cồn Cỏ: “Đất trên đảo như thành bột đỏ, sục tay vào có thể lôi ra vài mảnh bom, mảnh đạn bỏng rát”. Xảo quyệt hơn, với hy vọng tiêu diệt lực lượng bé nhỏ trên đảo trong thời gian ngắn nhất, Mỹ- nguỵ đã dùng tàu chiến phong toả đảo và bắt năm mươi đồng bào đánh cá trên biển thả lên đảo làm cho nguồn thức ăn, nước uống cạn kiệt nhanh hơn. Nhưng thực hiện lời thề “Thà hy sinh tất cả chứ không chịu mất đảo” trong hơn một nghìn năm trăm ngày đêm đối mặt với quân thù, những chiến sĩ giữ đảo đã đánh hơn một ngàn trận đánh lớn nhỏ, bắn rơi bốn mươi tám máy bay Mỹ, bắn chìm mười bảy tàu chiến, hải thuyền của địch. Tướng nguỵ Nguyễn Cao Kỳ trong đêm 14/3/1965 khi dẫn đầu tốp máy bay địch tấn công Cồn Cỏ đã suýt bị bỏ mạng vì pháo cao xạ của đảo. Nhiều tấm gương sáng ngời chủ nghĩa anh hùng cách mạng đã dựng nên tượng đài Cồn Cỏ anh hùng bất khuất: Anh hùng Thái Văn A chiến sĩ đài quan sát đã tự mình rút mảnh đạn, tự băng bó quyết không chịu rời trận địa. Chiến sĩ Nguyễn Hữu Quý giữa lúc bom đạn ngút trời đã bất chấp hiểm nguy cởi mũ sắt che cho kính ngắm SĐi cao xạ 14 ly 5 cùng đồng đội bắn rơi bốn máy bay Mỹ. Chiến sĩ Trần Văn Thúc kiên trì chịu đựng trên bàn mổ không một lời kêu rên khi phải nối chín khúc ruột không có thuốc tê. Đó là chiến sĩ Lê Ngọc Oanh bị vết thương nặng trước lúc lâm chung chỉ kịp nói với đồng đội: “Tôi không có gì phải tiếc nuối, ân hận, chỉ tiếc rằng không được cùng với các đồng chí tiếp tục chiến đấu bảo vệ đảo”. Với những chiến công đã trở thành huyền thoại, đảo Cồn Cỏ anh hùng đã hai lần vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu anh hùng và ba lần được Bác Hồ gửi thư khen ngợi.
Hai câu thơ của Bác “Cồn Cỏ nở đầy hoa thắng trận- Đánh cho tan xác giặc Hoa Kỳ” đã trở thành tấm bảng vàng ghi công nhiều ý nghĩa của Cồn Cỏ.
Thả bộ cùng anh Lanh đi dọc con đường 5km trải nhựa phẳng lì đi một vòng quanh đảo, tôi nghĩ: “Đây có lẽ là con đường dài nhất trong những con đường huyện lỵ trong cả nước nếu tính tỷ lệ diện tích tự nhiên và chiều dài đường sá”. Cảnh sắc ở đây thật yên bình và nhiều màu sắc: Màu đỏ của nhà, của đất, màu xanh của cây lá và có một màu thật gợi, thật khó diễn tả... màu của sự hồi sinh, đổi mới. Không biết tôi có quá đa cảm không, nhưng ngắm những công trình mới của đảo: Âu tàu, đường sá, kè chắn sóng, đèn biển, đài phát thanh và làng thanh niên...tôi như đang nhìn thấy một dự cảm tốt lành của một Cồn Cỏ-thành phố biển tương lai. Anh Thế kể: “Những công trình là công sức của anh em binh đoàn 11,12 và tổng đội Thanh niên xung phong huyện đảo làm việc cật lực trong hơn ba năm. Những ngày đầu thật gian khổ: Nhà cửa chưa có, đường sá đi lại chỉ là đường mòn, cả đảo ngập trong cỏ dại và cây rừng... Bữa cơm hàng ngày của những cư dân đầu tiên đi xây dựng đảo chỉ toàn là rau canh tàu bay, rau tập tàng nấu với khuyếc khô và những con cá tranh thủ câu được ở biển. Một trăm năm mươi ngàn đồng tiền phụ cấp cùng với nhiệt tình có thừa của tuổi trẻ, những người dân trẻ của đảo đã đứng vững để chung tay xây dựng những công trình. Ngày ấy mỗi một viên gạch, một lạng ximăng, một cân sắt đưa được ra đảo là cả một kỳ công. Nếu một viên gạch ở Đông Hà có giá là bảy trăm đồng thì khi ra đến đảo có giá là một ngàn tám trăm đồng. Những ngày biển “trở mình” còn vất vả hơn nhiều, khi hơn một ngày trời tàu phải neo ngoài biển mới vào được đảo để dỡ hàng. Nhìn mười sáu ngôi nhà nhỏ mái đỏ, tường vàng của các hộ Thanh niên xung phong lưng dựa vào vách đảo mặt hướng ra đón gió bãi Tranh- bãi tắm đẹp nhất Cồn Cỏ, mới thấy hết sự hi sinh gian khổ và thật lớn lao của bốn trăm năm mươi cư dân Cồn Cỏ trong dựng xây. Những công dân trẻ của một Cồn Cỏ mới đang viết tiếp những huyền thoại mới của một Cồn Cỏ anh hùng. Một thành phố đảo du lịch đang thành hình và bảy công dân trẻ đã được hoài thai và sinh ra tại đây, như là nhịp sống mới đang hồi sinh mạnh mẽ ở Cồn Cỏ...
 Buổi sáng chia tay với Cồn Cỏ. Sáng thức dậy đứng dưới cụm phong ba, bàng biển nơi rìa đông đảo, chờ ánh bình minh đang thức dậy hồng lên phía chân sóng, tôi bỗng thấy mình là người giàu suy tưởng khi nghĩ về những công dân trẻ của Cồn Cỏ, những đổi thay đang dần hiện trên đảo nhỏ anh hùng này như bình minh đang thức dậy ngoài kia. Và cả hình ảnh đẹp về một chuyên gia Cu Ba, “con cháu” của Phiden Caxtơrô- công dân của một hòn đảo anh hùng đi nửa vòng trái đất đến Cồn Cỏ cùng chung tay, góp sức xây dựng một đảo Cồn Cỏ anh hùng trong đấu tranh- thành một đảo Cồn Cỏ du lịch đẹp giàu trong xây dựng, là một bước đi của thời gian, của lịch sử. Nơi chân sóng bể Đông- một Cồn Cỏ đang thức dậy trước bình mình...
Địa hình đa dạng bao gồm núi, đồi, đồng bằng, cồn cát và bãi biển chạy theo hướng tây bắc – đông nam. Quảng Trị có nhiều sông ngòi, sông ở các huyện miền núi có khả năng xây dựng thủy điện vừa và nhỏ. Khí hậu khắc nghiệt, có gió Tây Nam (còn gọi là gió Lào ) rất khô và nóng .
Trong những năm Chiến tranh Việt Nam, Quảng Trị là một trong những nơi bị thả bom nhiều nhất. Ngày nay Quảng Trị là nơi có nhiều địa danh, di tích lịch sử.
Qua cầu treo Đakrơng là đến đường mòn Hồ Chí Minh
Thành cổ Quảng Trị là một nơi gắn liền với chiến dịch mùa hè 1972.
Tại tỉnh này còn có một số địa danh khác như nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn, địa đạo Vĩnh Mốc, chiến trường Khe Sanh, căn cứ Cồn Tiên – Dốc Miếu, hàng rào điện tử McNamara…

Tác giả bài viết: Trần Văn Thà (sưu tầm)

Nguồn tin: Cửa Việt

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Chuyên cung cấp, lắp đặt, sửa chữa, bảo trì: Camera quan sát, báo cháy, báo trộm Tổng đài điện thoại, mạng máy tính  Máy chấm công, máy tuần tra bảo vệ Hệ thống kiểm soát cửa ra vào Chuông cửa có hình Máy bộ đàm Máy dò ( rà ) kim loại, ...
Cho thuê trang phục biểu diễn ĐỨC THIẾT
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây