Con trâu ở làng quê Việt Nam

Thứ hai - 14/03/2016 02:57

Con trâu ở làng quê Việt Nam


                                                  Trâu ơi ta bảo trâu này
                                         Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta
  Không biết từ bao giờ người nông dân Việt Nam đã quý trâu và gọi trâu thân thiết đến như thế. Hình ảnh con trâu đã trở nên quen thuộc gần gũi với xóm làng đồng ruộng quê hương.
  Là một gia súc có ích, trâu được người nông dân nâng niu, chăm sóc bởi chính đặc điểm cấu tạo trời cho của nó rất đáng yêu: Một thân hình lực lưỡng, tròn to, bốn chân chắc chắn như bốn cái cột nhà nhỏ, vai u những bắp thịt thể hiện sức kéo khỏe. Bộ long màu xám hoặc xám đen dù có mọc dày đến mấy nhưng vẫn bị mai một bởi một nước thời gian và có sự cọ sát rất phong trần cùng cái cày trên đồng rượng. Để rồi thấp thoáng trong bộ long ấy bộ gia căng bóng mỡ có khi nhẵn lì bởi cái đuôi ngoe nguẩy suốt ngày theo nhịp bước chân đi. Người ta thường phân biệttrâu lành hay dữ một phần nhờ vào đôi sừng trên chỏm đầu: Sừng dài uốn cong  hình lưỡi liềm cùng cặp mắt to dữ là phải coi chừng và có biện pháp thuần phục.
  Bước chân đến mỗi cánh đồng hay thôn xóm bản làng Việt Nam, hình ảnh con trâu hiện ra thân thuộc như một dấu ấn báo hiệu xứ sở quê hương, miền quê dân tộc. Vào những ngày nông nhàn thánh ba hay tháng tám, giữa biển lúa xanh rờn trên cánh đồng quê, ven sườn đê sông nước, từng đàn trâu bò thong thả gặm cỏ, thỉnh thoảng ngỏng đầu ngơ ngác lắng nghe tiếng sáo du dương dìu dặt của bọn trẻ đâu đâu đây Chốc chốc một đàn chim sáo đen sà xuống lưng trâu đi đi lại lại rồi lại giật mình bay vút lên trời xanh khi nghe tiếng quất mạnh của đuôi trâu vào lưng theo bản năng xua đuổi muỗi:
    Dân gian xưa vẫn có bài ca dao:
                                                  Rủ nhau đi cấy đi cày 
                                           Bây giờ khó nhọc có ngày phong lưu
                                                  Trên đồng cạn, dưới đồng sâu
                                           Chồng cày vợ cấy con trâu đi bừa
     

   Vâng! Trâu đã gắn bó với người nông dân tần tảo sớm khuya, giữa buổi trưa hè mồ hôi thánh thót hay trong cái rét buốt sương của bà bầm xuống ruộng cấy tháng giêng, trâu vẫn cần cù nhẫn nại mãi miết cày ruộng kéo xe như một lao động chính không thể thiếu trong mỗi gia đình nhà nông.
​     Trâu gò lưng kéo cày, thong thả theo nhịp bước và tiếng chỉ huy vắt, dẹt của bác nông dân, ngoan ngoãn chăm chỉ. Hết thủa ruộng nọ đến thửa ruộng kia trâu cày bừa nhuần nhuyễn đẻ những cây mạ non đặt xuống lớp bùn sếnh sang màu mở đã hứa hẹn một mùa bội thu. Đến mùa gặt người và trâu hăm hở đón nhưng bong lúa vàng, trâu kéo xe đi trước, người đẩy kéo theo cùng vui vẻ phấn khởi trước một mùa bội thu. Đôi bạn chí tình thủ thỉ tâm sự:  
                                                
                                                   Cấy cày vốn nghiệp nông gia
                                                 Ta đây tray đấy ai mà quản công
                                                      Bao giờ cây lúa còn bong
                                                  Thì còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn
 
     Tết đến xuân về, long người rạo rực xốn xang trước bao lễ hội sau những ngày lam lũ vất vả trên đồng ruộng. Người Việt Nam không biết từ bao giờ đã đặt ra lệ: Tháng giêng là tháng ăn chơi – tháng hai cờ bạc, thánh ba hội hè. Trâu củng tham dự lễ hội. Trâu trở thành vật thiêng của người dân tộc trong ngày tết. Lễ hội chọi trâu ở Đồ Sơn tổ chức linh đình như biểu tượng về sức mạnh của nhân dân. Bất cứ nơi đâu khi vui vẻ hội hè  ngươi nông dân củng không quên con vật yêu quý của mình – con trâu.   
     Ký ức tuổi thơ của mỗi chúng ta khi nhớ về quê hương nông thôn ai chẳng có một thời chăn trâu cắt cỏ mà nhà thơ Giang Nam đã nói hộ long ta:
                                                
                                                  Thủa còn thơ ngày hai buổi đến trường
                                                  Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ
                                                  Ai bảo chăn trâu là khổ
                                                  Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao.
    Chăn trâu, ngồi trên lưng trâu thổi sáo hay thả diều đuổi bướm bẫy chim, rồi thỏa thích tắm mát ở bờ song quê nhà… Những hình ảnh dó in sâu trong tâm khảm trở thành kỉ niệm ngọt ngào dịu mát long ta trước cuộc đời đầy những lo toan mệt mỏi. Chẳng thế mà hình ảnh cậu bé ngồi trên lưng trau thổi sáo giữa cánh đồng lúa bát ngát xanh đã đi vào bức tranh dân gian tự nhiên đẹp đẽ như một mảnh tâm hồn đất Việt.
     Biets bao thế kỉ trôi qua có lẻ từ khi nền văn minh lúa nước của người Việt Nam khởi nguồn thì con trâu trở thành báu vật của người nông dân từ đó. Ngày nay dẫu máy cày kéo đã thay sức trâu rất nhiều nhưng nó mãi là vật yêu, vật thiêng trong sâu thẳm tâm hồn người dân Việt Nam.

      

         
 

Tác giả bài viết: Hoàng Thị Ngọc Ánh ( sưu tầm )

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Chuyên cung cấp, lắp đặt, sửa chữa, bảo trì: Camera quan sát, báo cháy, báo trộm Tổng đài điện thoại, mạng máy tính  Máy chấm công, máy tuần tra bảo vệ Hệ thống kiểm soát cửa ra vào Chuông cửa có hình Máy bộ đàm Máy dò ( rà ) kim loại, ...
Cho thuê trang phục biểu diễn ĐỨC THIẾT
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây